February 19, 2016

N
gày 30/12/2015, Bộ trưởng Bộ Khoa học và Công nghệ Nguyễn Quân và Bộ trưởng Bộ Tài chính Đinh Tiến Dũng đã ký kết ban hành Thông tư liên tịch số 27/2015/TTLT-BKHCN-BTC quy định khoán chi thực hiện nhiệm vụ khoa học và công nghệ sử dụng ngân sách Nhà nước.

Thông tư 27 có thể coi là bước ngoặt mang tầm chiến lược trong việc thực hiện nhiệm vụ khoa học và công nghệ sử dụng ngân sách Nhà nước. Phương thức khoán chi thực hiện nhiệm vụ theo một trong hai phương thức: (i) Khoán chi đến sản phẩm cuối cùng; và (ii) Khoán chi từng phần. Tuy nhiên, với thực trạng hiện nay, theo quan điểm cá nhân, việc các cơ quan có thẩm quyền phê duyệt nhiệm vụ, các tổ chức, cá nhân thực hiện nhiệm vụ và các tổ chức, cá nhân khác có liên quan “có thể” và “sẽ” xảy ra vấn đề cạnh tranh, nhưng cuộc cạnh tranh lành mạnh hơn và đầy cam go hơn.

Theo đó, khi các nhiệm vụ khoa học và công nghệ áp dụng theo TT 27 có thể xảy ra trường hợp:

(i) Khi đề xuất hoặc theo đơn đặt hàng các sản phẩm cuối cùng nên chăng bước đầu chỉ mang tính chất chiến lược, định hướng cho các cơ quan quản lý, các nhà hoạch định chính sách áp dụng. Vì thiếu các tiêu chí và công cụ lượng giá các sản phẩm mang tính giải pháp, định hướng, chiến lược. Vì vậy, nhiệm vụ có thể dễ thực hiện hơn (dễ ăn);

(ii) Đến thời điểm nào đó việc khoán các sản phẩm cuối cùng (sản phẩm cụ thể: cây con, vật dụng cụ thể, ...) sẽ khó thực hiện hơn (khó nhằn hơn). Nhưng không có gì mà người vietnam chịu bó tay, xin được không dám nói thêm chi nữa.
(iii) ...


Thông tư 27 là cơ hội, bước ngoặt mang tính đột phá về việc thực hiện các nhiệm vụ khoa học và công nghệ sử dụng ngân sách Nhà nước. Cá nhân hy vọng cộng đồng nghiên cứu, giới nghiên cứu khoa học sẽ có những chuyển biến tích cực khi Thông tư 27 đi vào thực tế.

February 11, 2016

N
hư đã chia sẻ ở bài lương y ở đâu _ kỳ 1, chữ “y đức” và cái tố chất “cần và đủ” của một Bác sĩ còn “yếu và thiếu” ở một bộ phận không nhỏ sinh viên thực tập ngành y, bác sĩ mới ra trường hiện nay, đặc biệt trong bối cảnh xã hội văn minh, hiện đại nhưng cũng đầy thị phi.

Trước bối cảnh môi trường ô nhiễm, dịch bệnh ngày một nhiều và nguy hiểm, thực phẩm không an toàn (do dư lượng hóa chất vượt nhiều lần cho phép, các chất cấm được sử dụng, môi trường đất, nước, không khí ô nhiễm trầm trọng và nhận thức đi xuống, lương tâm mất dần của một bộ phận người dân vì lợi ích trước mắt mà làm hại cho cộng đồng), ... dẫn đến bệnh và người bệnh ngày một nhiều, không trừ một ai, đối tượng, độ tuổi nào. Theo đó nhu cầu bác sĩ (các cấp) khám chữa bệnh và bệnh viện công - tư, phòng khám theo đúng nghĩa cũng tăng theo. Đó là quy luật, nhu cầu và những bất cập của xã hội, mà cá nhân chẳng dám nhàm bàn.

Quay lại câu chuyện giữa bác sĩ với bệnh nhân (gồm cả người nhà bệnh nhân), chuyện là vậy khi cho bé bị sốt vào khoa nhi, sau khi bé được sơ khám và cho uống thuốc hạ sốt, người nhà làm các thủ tục có liên quan, trong đó bác sĩ yêu cầu điền thông tin và ký xác nhận vào tờ “cam kết người nhà không đưa phong bì, quà biếu” dưới mọi hình thức cho bác sĩ trong khi làm việc, xin được nhấn mạnh cụm từ “trong khi làm việc”, người nhà đã làm theo. Tuy nhiên, trong thời gian ở lại viện để ý, quan sát mới thấy nhiều điều còn bất cập, nhiêu khê. Trường hợp người nhà của cháu làm y chang theo tờ cam kết thì than ôi, các cháu có khóc với bất kỳ lý do gì chẳng bác sĩ nào quan tâm, trừ khi đến giờ khám, phát thuốc và tiêm. Đến ngày thứ 2, hỏi ra mới biết nhiều gia đình khác phải xin gặp bác sĩ (trưởng ca trực) và khám theo yêu cầu ở phòng riêng. Đến đây xin không được nói thêm gì nữa, chắc ai cũng hiểu.

Tôi cũng lon ton xin gặp bác sĩ, nhưng được trả lời trường hợp của cháu không được bác sĩ quản lý, ngoài giờ hành chính nếu có nhu cầu tôi sẽ khám. Về phòng thấy một chị chuẩn bị đồ để ra viện, hỏi ra mới biết chị xin cho cháu về nhà điều trị, chứ ở trong này không khéo bị nặng hơn vì nhiều cháu quấy khóc nên giấc ngủ không đảm bảo, ăn uống cũng chẳng biết thế nào. Chị bảo nhỏ, nếu có vấn đề gì (vấn đề gì ở đây là xin cho cháu về nhà điều trị, xin thuốc, hoặc xin về nhà đến giờ cho cháu vào tiêm, ...) thì cứ gặp “
riêng” bác sĩ. Than ôi, phải chăng người nhà bệnh nhân là một trong những yếu tố (khám theo yêu cầu) tạo nên những bất cập đó? hay những chính sách, thủ tục hành chính còn bất cập? và chữ “y đức” đã thiếu hẳn trong cơ số bác sĩ mới ra trường, sinh viên thực tập ngành y hiện nay? Xin được ai đó không bàn tới mà hãy cùng suy ngẫm.


Cái tư duy “
đi tắt đón đầu”, chính sách đổi mới giáo dục (mà bao năm nay chúng ta không ngừng đổi mới, đổi mới) phải chăng có vấn đề? Làm cho con người chạy theo cái hình thức rất màu mè (những biển hiệu “lương y như từ mẫu” nhan nhản khắp nơi) mà quên đi, mất đi cái bản chất, cái gốc (y đức theo đúng nghĩa). Ngành y nói riêng, mà chỉ chú trọng cái bề ngoài (hô hào cho to, cho oai), không lo cái thực chất, cái gốc thì làm sao phát triển bền vững theo đúng nghĩa, đem lại sự tin yêu và hạnh phúc cho người dân được?

February 06, 2016

Trong câu chuyện là trường hợp một gia đình đánh xe con đi chọn hoa cây cảnh cho dịp tết Bính Thân, khi xuống xe nhìn thấy bên trong  vườn hoa lyli có luống hoa đang bắt đầu nở, các vị khách buông lời tỏ vẻ tiếc (nhân ái) cho nhà vườn khi hoa nở mà chưa kịp bán. Mọi người vào trong vườn, thì không tiếc những lời chê bai vì hoa nở rộ để mặc cả lên mặc cả xuống. Khi đã ngã giá giữa người mua và người bán thì 3 mẹ con (mẹ, cô con dâu và con gái) đi chọn từng cành, cây ưng ý nhất. Mỗi người có cách chọn không giống nhau, khi đã chọn xong để bó, mẹ chê con, con chê lại mẹ vì chọn không đẹp, trên cành ly có bông nở rộ. Cuối cùng 3 mẹ con bảo để riêng, không ai để lẫn vào của ai. Bên ngoài vườn, chồng (cha của con gái, con dâu) cũng chê rằng chưa biết chọn vì có những bông đã nở rồi. Trong lúc bó hoa, hết mẹ đến con dặn phải bó cẩn thận tránh làm gãy bông trong khi cả 3 mẹ con đi chọn cây trong luống hoa đâu có ý tứ gì khi làm hư cây thì bỏ lại, làm cây đổ gãy mặc nhà vườn. Trường hợp cây do họ chọn, nhổ và đem ra ngoài để bó có bị gãy bông nào đó thì lại muốn đổi cây khác thật vô lý. Tuy nhiên, nhà vườn không đồng ý, cắt gốc chuyển sang hoa cắt cành và chọn cây khác thay thế. Trong lúc chờ, đợi để bó, bọc hoa thuận tiện cho quá trình di chuyển, cô con dâu và em gái ra luống hoa tạo dáng, chụp hình để post lên facebook (khoe), cũng đâu có ý thức rằng việc tạo dáng không có ý thức rất dễ hư hại cành hoa.




Trước lúc chụp ảnh, cô con gái mới nhờ bố lấy cái máy ảnh trong túi xách để ngoài xe, khi bố đưa qua hàng rào có mắc dây. Sau khi thanh toán tiền, do hai cây mỗi cây bị gãy 1 bông, cắt gốc và bó chung vào hoa cắt cành. Cả 3 mẹ con, muốn nhà vườn không tính tiền 2 cây đó (2 cây lẻ so với bó 10 cành), và không được chấp thuận nên đã buông lời rằng, người bán hoa khó tính. Không khó tính sao được với những khách hàng chẳng kính trọng người trên (bố đẻ mình) và chẳng hiểu rằng, bao nhiêu tiền của, thời gian và công sức để có được một cây hoa đẹp mà có ít tiền của là có thể buông những lời lẽ đi ngược với nét văn hóa, chẳng coi trọng giá trị sản xuất, giá trị đồng tiền.

Tôi biết rằng trong số họ có lẽ chẳng bao giờ đọc được những suy nghĩ của cá nhân tôi viết về trường hợp của họ. Nhưng viết ra để tự nhắn nhủ bản thân mình sống, ứng xử sao cho không hổ thẹn với lương tâm. Sống phải biết quý trọng con người. Và biết đâu ai đó cũng đồng cảm, góp ý cho nhau để sống đẹp, sống có ý nghĩa hơn.

Cô con gái gắt gảu quát, bố có biết cái túi trị giá bao nhiêu tiền không?
Ông bố, không đồng cũng vứt.
Bà mẹ đỡ lời, con gái nóng tính đi đâu làm gì cũng không thuận (ý bà mẹ giải thích rằng tính con gái bà nóng tính, để làm dịu đi tình hình cũng như bao ánh mắt bất ngờ về cách xử sự của cô con gái với bố).
Ông bố hơi ái ngại về ứng xử của cô con gái nên đi ra xe. Cô con gái và con dâu vẫn vô tư tạo dáng chụp hình.
Tôi hơi bất ngờ về cách xử sự chưa đúng mực của cô con gái với bố mình, chỉ vì cái dây túi xách mắc ở hàng rào (mà đã có mảng da nào trầy xước, bong ra đâu) mà quát mắng, coi trọng cái túi (không biết có phải hàng hiệu không, trường hợp người con dám quát bố như vậy chắc giá cũng hơi chát) hơn cả sự kính trọng, và qua đó có thể thấy sự giáo dục của cô con gái cũng như gia đình như thế nào.


Mỗi người trong chúng ta cũng cần phải nghĩ về hiện trạng của mình trước khi có được mọi mặt tại thời điểm hiện tại. Đâu hẳn gia đình họ sinh ra đã được sống trong nhung lụa mà không trải qua những thời điểm lao động cực nhọc để có ngày hôm nay.

February 04, 2016

T
hời điểm trồng, kỹ thuật trồng cây nói chung và cây xanh đô thị nói riêng có vai trò rất quan trọng tạo nên sự thành công theo đúng nghĩa của nó cả về việc sử dụng hiệu quả nguồn nhân lực, vật lực, cũng như tạo không gian xanh của một đô thị sinh thái trong tương lai.

Trong bài nói chuyện này, tôi muốn đề cập đến thời điểm trồng cây xanh đô thị, chứ chưa dám đi sâu bàn về những vấn đề liên quan đến kỹ thuật (xin được trao đổi vào một dịp khác). Ít bữa nay, không biết tôi học được cái tính xấu ở đâu, đi đường nhìn ngó linh tinh, trong câu chuyện tôi muốn đề cập đến thời điểm trồng cây xanh đô thị trên phố Khâm Thiên - Hà Nội. Ngày 12-13/01/2016 trên đường đi, làm về tôi có đếm tổng số 42 cây xanh mới trồng trên Phố Khâm Thiên, phía bên đường Tôn Đức Thắng, trong đó 10 cây (2 cây Bằng lăng và 8 cây Bàng Đài Loan) lá còn xanh (dấu hiệu sống), chiếm 23,8% tổng số cây. Còn lại 32 cây (76,2%) có dấu hiệu chết (lá khô quăn, héo). Phía bên kia đường, có tổng số 45 cây được trồng, trong đó 28 cây (1 cây Sấu, 1 cây Bằng lăng, còn lại cây Bàng Đài Loan) lá còn xanh, chiếm 62,2% tổng số cây, còn lại 17 cây (37,8%) có dấu hiệu chết. Tôi chưa dám nhận xét những cây có dấu hiệu lá héo, khô quăn còn sống hay đã chết nên định để một thời gian (ra tết) quan sát mới dám đưa ra kết luận. Tuy nhiên, ngày 01/02/2016 (được khoảng 25 ngày sau khi trồng đã phải thay thế) trên cung đường quen thuộc tôi có để ý, một số cây có dấu hiệu lá khô, héo (mà bữa trước tôi chưa dám kết luận là chết) này được trồng thay thế bằng những cây Bàng Đài Loan mới (không cắt cụt ngọn, cắt 2/3 cành lá như trước), nhưng cũng có dấu hiệu chết (lá héo, khô quăn lại).

Thời điểm trồng đợt trước vào khoảng 6-8/01/2016, tức là thời điểm tiết trời đang đông và có thể bị ảnh hưởng mạnh bởi đợt rét đậm, rét hại từ ngày 22-28/1, đỉnh điểm vào ngày 24/25/1/2016 tại miền Bắc. Sau đợt rét đậm, rét hại, cây chết lại được thay thế bằng loạt cây mới khi đợt rét mới đang ảnh hưởng đến các tỉnh miền Bắc. Điều đáng nói ở đây, dù không chịu ảnh hưởng của đợt rét đậm rét hại trên thì thời điểm trồng cây nói chung và cây xanh đô thị nói riêng là chưa hợp lý. Thời điểm mà đa phần các sinh vật nói chung hạn chế (ngừng) sinh trưởng phát triển, nhiều loài phải ngủ đông, trú đông (các loài rụng lá vào mùa thu đông), đến con người khi ra đường cũng như trong nhà còn khoác lên mình hết lớp áo này đến lớp áo kia, bịt kín như bưng ngoại trừ 2 đôi mắt. Thế mà ai đời lại đi đánh cây (chặt bộ rễ của cây, cắt ngọn, cắt cành) và trồng cây vào thời điểm như vậy, cây ra mô sẹo, mọc rễ mới và sống làm sao được, ngoại trừ trường hợp có thuốc tiên.


Tại khoản 2, 3 Điều 11 Nghị định 64/2010/NĐ-CP về quản lý cây xanh đô thị không nói rõ cụ thể thời điểm (thời vụ) trồng thích hợp, chỉ nói chung chung là việc trồng cây xanh đô thị phải bảo đảm đúng quy trình kỹ thuật. Nên chăng cần có những nghiên cứu về thời điểm trồng thích hợp (còn nhiều vấn đề cần nghiên cứu khác) cho từng loài cây xanh đô thị để dễ áp dụng vào thực tiễn, cũng như sử dụng hiệu quả nguồn lực và ngân sách của Nhà nước. Để cây xanh được trồng, chăm sóc, quản lý bảo vệ và phát triển tạo vẻ đẹp theo đúng nghĩa của nó, hạn chế những cây xanh số không may mắn phải chết một cách đáng tiếc trước khi đem lại những ích lợi to lớn cho môi trường sinh thái.
M
ỗi độ xuân về là dịp mà mọi người có thời gian nghỉ dài những ai đi làm ăn xa xứ dù tất bật bộn bề công việc đến đâu cũng dành thời gian về quê ăn tết (theo đúng nghĩa), thăm hỏi họ hàng, xóm làng nơi mình sinh ra, nơi quê cha đất tổ.

Tuy nhiên có những trường hợp người xa xứ không có điều kiện về quê ăn tết. Trong câu chuyện, xin được kể về trường hợp người con đi làm ăn xa xứ chưa kịp về quê ăn tết, nơi người thân, gia đình, đặc biệt mẹ già vẫn hằng mong con sớm chiều. Đâu hẳn mong con sớm chiều về biếu mẹ đồng quà, tấm bánh mà được nhìn thấy con về sum vầy bên gia đình, người thân, bên mâm cơm ấm cúng của gia đình những ngày cuối năm. Muốn nghe những gì mà con đi làm ăn xa bấy lâu. Người con đâu hiểu rằng mẹ chỉ thấy con khỏe mạnh làm ăn chân chính là mẹ mừng, mẹ vui.

Thật trớ trêu thay, xã hội có nhiều những cám dỗ mà con mẹ vẫn u mê theo những con số đỏ đen (lô đề), thâu đêm trong những canh bạc (xóc đĩa, ba cây, ...), tụ tập để thể hiện trước bạn bè, để giết thời gian vào những thú vui vô bổ của bản thân, sống một cuộc sống ảo trước những mặt trái của xã hội văn minh, phát triển.

Xin được trích 4 câu thơ cuối trong bài thơ: “Quê hương là chùm khế ngọt”, lời thơ của Đỗ Trung Quân “ ... quê hương mỗi người chỉ một/như là chỉ một mẹ thôi/quê hương nếu ai không nhớ/sẽ không lớn nổi thành người. ..” để nói lên nỗi lòng của chúng ta khi đi làm ăn xa. Phải nhớ về quê nhà, đặc biệt những ngày cuối năm, về sum vầy bên gia đình.
Đi trên đường nghe bài “ngày tết quê em” có đoạn “ ... mừng ngày tết trên khắp quê tôi/người ra Trung, ra Bắc, vô Nam/Dù đi đâu ai cũng nhớ/Về chung vui bên gia đình/, ...” mà rưng rưng nước mắt.


Trước khi khép lại câu chuyện, xin được mượn lời bài hát “Xuân này con không về” của bộ 3 Nhạc sĩ Trịnh Lâm Ngân, để nói lên nỗi lòng của những người xa xứ cũng như nỗi lòng người thân, gia đình đang chờ mong chúng ta sớm chiều.

January 30, 2016

M
ới 18 - 19 tháng chạp, tức 28 - 29/1/2016 không khí nhộn nhịp của xe cộ trên các tuyến đường, cung đường Hà Nội, đâu đâu cũng bắt gặp người mang quà biếu tết, nào là các đặc sản địa phương, đến hàng ngoại, rồi hoa cây cảnh (quất, đào, lan, ...), v.v... Theo đó, nhân viên văn phòng các Bộ ngành, Viện nghiên cứu, ngân hàng, ... cũng tất bật hơn hẳn mọi khi. Người thì chuyện thưởng tết ra sao? cao thấp so với đồng môn ở các cơ quan khác, rồi thì cao thấp so với năm trước; người thì chưa biết biếu sếp, rồi ngoại giao quà biếu như thế nào khi lương, thưởng tết chẳng là bao. Như tất cả, cũng phải suy đi tính lại để chắt bóp, bớt khoản này, xén khoản kia để có thể xã giao (đúng nghĩa hiện nay), mỗi người đều có mục đích riêng của bản thân, trong trường hợp này rất đúng cho câu “Bòn nơi khố rách, đãi nơi quần hồng”. Người bé biếu quà bé, người "nhớn" biếu quà lớn sao cho tương xứng với vị trí họ đang đứng, từ anh nhân viên mới ra trường, trưởng phó phòng của một đơn vị đến lãnh đạo các đơn vị, các Bộ ngành, ... người dưới biếu người trên, người cao biếu người cao hơn (người dưới, người cao là chỉ vị trí họ đang đứng), cứ như một mắt xích trong chuỗi thức ăn của quần xã sinh vật trong tự nhiên.

Ngẫm lại cũng thấy đúng, các loài trong tự nhiên (loài người là động vật tiến hóa cao nhất) thông qua chuỗi thức ăn, loài này dựa vào loài kia để sinh sống, phát triển sao cho cân bằng trong mỗi mắt xích. Con người thì dựa vào các mối quan hệ để phát triển, thế nên mới có câu “quan hệ, tiền tệ, hậu duệ, trí tuệ” (1), (2), vị trí đứng trước đứng sau nói lên tầm quan trọng trong xã hội hiện đại, văn minh mà cũng nhiều nhiêu khê này. Vì vậy trong mỗi chúng ta thiết nghĩ quan hệ, sống và làm việc sao khéo để dung hòa và cân bằng trong chuỗi thức ăn của loài người (chuỗi quan hệ). Xin được khép lại bằng câu ca dao:

          Cái cò mày mổ cái tôm,
          Cái tôm quặt lại, lại ôm cái cò.
          Cái cò, mày mổ cái trai,
          Cái trai quặp lại, lại nhai cái cò.

January 22, 2016

  
C
uộc sống đô thị phồn hoa không hiếm khi nhìn cảnh người lao động vì mưu sinh cuộc sống phải đi bới từng túi rác mà người ta bỏ đi xem có gì có thể nhặt nhạnh ở đó, từ chai nhựa, lon bia, vỏ sữa chua, hộp giấy, chai lọ… cái gì có thể nhặt được là nhặt (theo đúng nghĩa), với hi vọng càng nhiều càng tốt và sau mỗi ngày lao động mệt nhọc người lượm ve chai đến đổ cho các cơ sở thu gom “đồng nát”. Để có được từng “nghìn lẻ”, họ phải trải qua biết bao tủi nhục, cam chịu cho cái “phận” lượm ve chai bấy lâu nay khi người vứt rác thấy mình đang bới tìm trong thùng rác công cộng, không một chút mảy may người ta coi như không có sự tồn tại của mình hay mắt họ có vấn đề? phải chăng họ coi khinh người lượm ve chai mà lao thẳng túi rác vào thùng trước mặt người bới rác mà không hề mảy may cho sự vô tình của lòng người. Thật khó có thể hiểu được nhân cách con người khi sống giữa thủ đô phồn thị, được tiếp cận những văn minh hiện đại mà quên mất đi tình người.



 Xin mượn mấy cây trong bài hát “Để gió cuốn đi” của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn để nói lên suy nghĩ về sự vô tình, sống ảo tưởng của một bộ phận không nhỏ con người ngày nay trong xã hội văn minh nhưng cũng đầy thị phi, “cặn bã”, và ích kỷ.

          “Sống trong đời sống cần có một tấm lòng
          Để làm gì em biết không?
          Để gió cuốn đi, để gió cuốn đi ...”


Cá nhân người viết chưa làm được gì có ích cho xã hội, nhưng cũng mong rằng chúng ta, ai đó nếu “có một tấm lòng” hãy “để gió cuốn đi, để gió cuốn đi ...” hồn nhiên theo đúng nghĩa của nó, mà đừng mong nhận được gì, chẳng mong hiểu được gì để cuộc sống này dễ chịu và xã hội này tốt đẹp biết nhường nào, và hướng tới cái “chân - thiện - mỹ” của cuộc đời.

January 12, 2016

H
ôm trước thực sự mình bất ngờ, cảm thấy “choáng” khi biết tập san KH&CN địa phương có đăng bài (1), với nội dung bài báo mà tôi gửi đăng trên tạp chí NN&PTNT. Sau 3 lần gửi 2 chuyên gia (PGS) góp ý, chỉnh sửa; 2 lần bình duyệt bài báo và 1 lần tổng biên tập tạp chí góp ý (thời gian khoảng 4 tháng), nay bài báo đã được đăng trên Tạp chí NN&PTNT (2), hoặc bản scan đăng trên Web của Viện (3).

Quay lại câu chuyện, thực sự tôi không muốn nhắc đến chuyện “xỏ nhầm giầy” mà bài ĐẠO VĂN tôi có nêu (4). Tuy nhiên, như một lời khẳng định về tác giả chính và nhóm thực hiện bài báo (2) với bài báo đăng trên đặc san KH&CN địa phương (1) là có hay không tình huống “xỏ nhầm giầy”? Xin được không nói thêm gì nữa, coi đây là một trải nghiệm nho nhỏ và hiểu thêm về thực trạng “đạo văn” mà giới nghiên cứu, cộng đồng đã bàn tới trong thời gian qua (5).

Qua đây, bản thân cũng nhận thấy rằng, làm việc gì cũng cần “trung thực và liêm chính”, đặc biệt trong môi trường nghiên cứu khoa học. Tuy rằng, bản thân chưa làm được gì nhưng cũng từng nghĩ, luôn luôn suy nghĩ và cố gắng hành động đúng chừng mực nhất có thể, bởi vì cuộc sống, công việc và sự nghiệp còn bị chi phối bởi nhiều yếu tố tổng hòa xã hội, mà cá nhân đang sống trong môi trường đó nếu không theo cái guồng máy đó thì sẽ bị bật ra bất cứ khi nào. Từ góc độ của mỗi cá nhân, hiểu được, nhận thức được tính “trung thực và liêm chính” đến đâu và áp dụng trong từng vấn đề, môi trường làm việc, cuộc sống và sự nghiệp như thế nào khó có thể định lượng được. Tôi nghĩ rằng, cá nhân mỗi người hãy “trung thực và liêm chính” với chính bản thân mình trước, làm việc gì không cảm thấy hổ thẹn với “lương tâm”.

Xin được trích lại câu nói nổi tiếng của Al Gore (5) “Nền tảng của nghiên cứu khoa học dựa vào tín nhiệm của quần chúng và liêm chính trong hoạt động khoa học”. Hy vọng vào một bộ phận không nhỏ trong cộng đồng nghiên cứu khoa học nói chung cần “trung thực và liêm chính”, đặc biệt những ai đang chập chững bước vào con đường nghiên cứu khoa học. Đừng để một chút “hư danh hão huyền” mà sau này áy náy, hổ thẹn với lương tâm; để lại những “ô danh” cho thiên thu vạn đại cười chê.

Người viết tin bài không có ý gì và cũng chưa nghĩ được huống chi là làm được gì. Khi đọc cuốn sách: Thép đã tôi thế đấy! (6) có đoạn trích rất hay, muốn trích lại “cái quý nhất của con người ta là sự sống. Đời người chỉ sống có một lần. Phải sống sao cho khỏi xót xa, ân hận vì những năm tháng đã sống hoài, sống phí, cho khỏi hổ thẹn vì dĩ vãng ti tiện và hèn đớn của mình, để khi nhắm mắt xuôi tay có thể nói rằng: tất cả đời ta, tất cả sức ta, ta đã hiến dâng cho sự nghiệp cao đẹp nhất trên đời, sự nghiệp đấu tranh giải phóng loài người ...

January 08, 2016

N
hững ai có dịp vào bệnh viện (trong câu chuyện là một bệnh viện đa khoa tỉnh) đi thăm bệnh nhân hay là người nhà bệnh nhân hoặc là bệnh nhân phải vào bệnh viện với một lý do gì. Chúng ta để ý một chút có thể thấy một điều hiện hữu, đặc biệt ở lớp trẻ - những Bác sĩ tương lai, dường như cái tố chất “cần và có” của một Bác sĩ còn “yếu và thiếu” trong một bộ phận sinh viên thực tập, bác sĩ mới ra trường hiện nay.

Câu chuyện là vậy, khi vào khoa nhi ngay phòng “Đơn nguyên” tức là phòng khám và làm thủ tục sau khi đã trải qua một vài phòng ban, thủ tục để vào được khoa nhi. Nào trẻ bị sốt, tiêu chảy, viêm phổi, viêm phế quản, v.v... sau khi sơ khám ban đầu, bác sĩ cho thuốc hạ sốt nếu bị sốt, ... rồi mặc cho các cháu và người nhà chờ, đợi. Trong khi hết cháu này, đến cháu kia khóc thét do bị nhức đầu, sổ mũi, tiêu chảy, viêm phế quản, v.v... các bác sĩ chẳng hề mảy may hỏi xem tình hình các cháu như thế nào, có những biểu hiện gì để có hướng giải quyết. Trừ khi được người nhà các cháu đề cập nhờ bác sĩ, trong khi một số bác sĩ làm hồ sơ, sổ sách thì một số ngồi chăm chú bên những “dế yêu”, người lướt web, chát face, v.v... chẳng ai đoái hoài, để tâm đến những gì diễn ra xung quanh.

Chuyện đáng buồn hơn, các bạn sinh viên thực tập, bác sĩ trẻ mới ra trường hầu như chẳng hề quan tâm đến những gì học được qua các trải nghiệm thực tế để tích lũy dần làm hành trang sau này. Cũng chẳng thấy ai tìm hiểu, học hỏi kiến thức chuyên môn qua những người đi trước, qua quan sát những biểu hiện, dấu hiệu thực tế của người bệnh trong từng trường hợp rồi ghi chép những triệu chứng để tích lũy kinh nghiệm chuyên sâu, phải chăng các bạn biết 3T “TẤT TẦN TẬT” rồi? Thay vào đó, người lướt web, chát face, v.v... có thể nói rằng để “giết” thời gian vào những việc “vô bổ”. Xin được dùng từ “vô bổ” vì trong giờ làm việc, không dành thời gian cho công việc chuyên môn, chẳng quan tâm đến bệnh nhân, chẳng có tính cầu thị trong công việc, cuộc sống, v.v... thì tạm gọi là “vô bổ”. Vô bổ vì sử dụng thời gian chưa hợp lý, không hiệu quả cho những việc chẳng đem lại lợi ích chung thay vì lợi ích cá nhân (thỏa những thú tiêu khiển của cá nhân). Một ai đó khi chưa xác định được “mục tiêu” trong bất kỳ công việc, ngành nghề gì thì khó mà có thể giành tâm huyết, đam mê để theo đuổi, cống hiến và thành công theo đúng nghĩa của nó.

Năm 1955 Chủ tịch Hồ Chí Minh có nói “Lương y phải như từ mẫu”, Bác dùng chữ “phải” để nhấn mạnh rằng, một người thầy thuốc (Lương y) đồng thời phải là một người mẹ hiền (1). Ngày nay, các bạn sinh viên thực tập, bác sĩ trẻ mới ra trường còn “yếu và thiếu” về cái tố chất “cần và có” của một bác sĩ tương lai theo đúng nghĩa. “Lương y” ở đâu và tìm đâu? là câu hỏi dành cho một bộ phận không nhỏ các bạn sinh viên thực tập ngành y, bác sĩ mới ra trường cùng suy nghĩ.


January 07, 2016


Thế cây là thế người

Muốn cho cây nói lên lời
Thổi hồn vào cây cần người có tâm

Ngày 4 - 5/1/2016 trên cung đường Trần Hưng Đạo - Hoàn Kiếm (đoạn đầu ga Hà Nội), người đi đường để ý thấy nhân viên cây xanh đô thị dọn vệ sinh cây xanh đường phố, đây là công việc thường niên. Câu chuyện chẳng có gì đáng bàn và chẳng ai rỗi hơi mà để ý những chuyện không đâu. Tuy nhiên, nếu ai đó để ý một chút thì cũng có suy nghĩ và thắc mắc, cá nhân có đôi điều chia sẻ.


Thứ nhất
, về đối tượng cắt tỉa theo TT 20/2005/TT-BXD (1) quy định rất rõ từng đối tượng cụ thể được cắt tỉa. Trường hợp đối với những cây nguy hiểm có thể được cắt tỉa vào bất cứ thời gian nào trong năm. Tuy nhiên, trong nhiều trường hợp cây bị chết do bất kỳ nguyên nhân nào (cả do nhân tác) không được xử lý kịp thời, trừ khi cành cây đã đổ ngã ảnh hưởng tới người tham gia giao thông. Đơn cử, trên cùng tuyến phố nhiều cây bị chết hoặc những cây bị chết một phần nhưng không được xử lý (ví dụ cây Sưa đỏ đã chết, được đánh số 297, trước số 79 - Trần Hưng Đạo... không được xử lý, trong khi các cây khác được cắt tỉa). Phải chăng, chuyện cắt tỉa đã theo kế hoạch còn chuyện “đốn”, “hạ” những cây chết phải xin ý kiến các ban ngành trước khi xử lý, mà chẳng quan tâm đến nỗi âu lo của những người tham gia giao thông hàng ngày.


Hình 1. Cây Sưa đỏ số 297- Trần Hưng Đạo đã chết khô từ bao giờ
Nguồn: Tiểu sa
Thứ hai, về thời điểm cắt tỉa (những cành sâu, mục, những cành ảnh hưởng đến mỹ quan đô thị, v.v...) Thông thường hàng năm, trước mùa mưa bão những đợt cắt tỉa như vậy là rất cần thiết, ngoài đảm bảo mỹ quan đô thị thì vấn đề an toàn cho các phương tiện tham gia giao thông càng quan trọng. Nếu theo TT 20/2005/TT-BXD (1) thời điểm cắt tỉa từ tháng 10 đến tháng 1 năm sau trong trường hợp những cây rụng lá vào thời kỳ nhất định (cây không có lá vào mùa đông). Nhưng trên các tuyến phố có nhiều thành phần loài cây và cây nào cũng áp dụng kỹ thuật, cường độ cắt tỉa như nhau. Điều đáng nói là “ thời điểm” cắt tỉa không phải trước mùa mưa bão và cũng không áp dụng đối với những đối tượng cây đặc thù (cây không thường xanh). Vấn đề ở đây là gì? Phải chăng đơn vị quản lý cây xanh đô thị cũng phải “giải ngân”, “chạy” kế hoạch? Phải chăng tạo mỹ quan để chuẩn bị Đại hội Đảng? Hay phải chăng do ảnh hưởng của biến đổi khí hậu toàn cầu nên diễn biến thời tiết bất thường, hiện tượng mưa giông có thể xảy ra bất cứ thời điểm nào trong năm?


 Thứ ba, về kỹ thuật cắt tỉa cũng như con mắt thẩm mỹ của đơn vị quản lý cây xanh đô thị phải chăng có vấn đề? Nhờ có máy móc hiện đại, xe cẩu giúp nhân viên có thể cắt, tỉa cành ở nhiều góc cạnh, cao độ khác nhau; nhờ bộ đàm người bên dưới quan sát chỉ đạo cắt cành nào, cường độ cắt tỉa đến đâu một cách thuận lợi. Tuy nhiên, nếu chúng ta để ý một chút thì kỹ thuật cắt tỉa còn nhiều vấn đề (người viết bài này không có chuyên môn cây xanh đô thị, nhưng để ý quan sát cảm thấy có vấn đề?) Trong phạm vi bài viết, chỉ đề cập đến kỹ thuật và cường độ cắt tỉa: Như đã nói, công việc cắt tỉa, tạo tán cây xanh đô thị là rất cần thiết, nhưng việc xác định cành nào cắt, cắt đến đâu, cành nào chừa lại, để lại đến đâu mới là vấn đề cần bàn. Nếu ai đó từng quan sát, để ý có thể nhận thấy, về tổng thể mỹ quan chung của cả cung đường gọn gàng, đẹp hơn nhiều so với trước khi cắt. Khi nhìn nhận từng cây đơn lẻ, có cành cắt chừa lại phần gốc cành quá dài, để trơ ra như vậy rất thiếu mỹ quan (ví dụ cây Nhội số 315, trước Trụ sở Công an TP Hà Nội...). Hơn nữa, để chừa lại như vậy từ đầu cành bật nhiều mầm mới, mọc thành nhiều cành nhỏ. Đứng về yếu tố sinh trưởng không tốt cho cây, do cây phải cung cấp dinh dưỡng nuôi những cành thừa này. Đứng về yếu tố mỹ quan rất thiếu thẩm mỹ và đơn vị quản lý cây xanh lại phải phân bổ nhân lực, vật lực vệ sinh những cành thừa này hàng năm (sử dụng nhân lực, vật lực chưa hiệu quả).




Hình 2. Xe cẩu giúp nhân viên thuận lợi trong quá trình cắt, tỉa
Nguồn: Tiểu sa
Đứng trên góc độ những người chơi cây cảnh nghệ thuật (bon sai) thì thế cây” là “thế người (cá nhân mới bước đầu tìm hiểu và tập chơi). Cây thế cổ truyền Việt Nam ẩn chứa những chuẩn mực đạo đức “làm người” mà cha ông ta đã giữ gìn và vun đắp qua mấy ngàn năm lịch sử (2). Hi vọng trong lĩnh vực quản lý cây xanh đô thị cũng cần được nhìn nhận theo đúng nghĩa của nó và muốn tạo nên mỹ quan cho thủ đô, đặc biệt trong kỳ Đại hội 12 tới thì cần những người có “tâm”, và “đủ tầm” trong bất cứ ngành nghề, lĩnh vực và vị trí nào.

Muốn cho cây nói lên lời
Thổi hồn vào cây cần người có tâm
            Xin có đôi lời nhàm bàn, mong được lượng thứ.   

January 01, 2016



Trời đông rủ tán mạn thành
Nét tay bông tán song hành bên thân
Vặn mình buông xuống ân cần
Xòe tay dang rộng bao lần xốn xang
Tỏa bông uyển chuyển dọc ngang
Bao nhiêu cung bậc y chang cuộc đời
Thăng trầm lẽ ở đất trời

Định mệnh trời sắp mấy đời đổi thay?

December 29, 2015




Che chở

Thân ai sương gió trời đông
Làm ô che chở mênh mông sớm chiều
Giữ cho hơi ấm tình yêu

Ươm mầm xanh tốt chẳng xiêu tấm lòng


December 24, 2015

Giáng sinh an lành 2

Giáng sinh cầu chúc an lành
Người người hạnh phúc song hành năm châu
Môi sinh bền vững dài lâu

Muôn nơi phát triển rộng sâu muôn mầu.
B
ài viết dưới đây (1) đề cập đến sự quan tâm chính đáng của người dân về nhân sự Trung ương khóa XI – những người xứng đáng vào những vị trí quan trọng. Hay bài viết (2) có nêu “chọn lãnh đạo là phải được người “sạch”, giỏi và mạnh dạn trong “phất cờ” đổi mới ...”. Sự quan tâm rất chính đáng và những lời nói rất đúng. Điều quan trọng là “ai” có đủ “cái tâm, cái tầm và cái tài” xứng đáng vào những vị trí quan trọng đó? Nói về cái “tâm”, cái “tài” người viết không dám và không đủ khả năng để nói mà xin trích lại những câu nói và bình luận về cái “tâm, tài” của các bậc tiền nhân. Chủ tịch Hồ Chí Minh đã nói và bình nhiều về “đức” và “tài”, về “hồng” và “chuyên”; hay đại thi hào Nguyễn Du cũng đã viết “Chữ tâm kia mới bằng ba chữ tài”, trong Kinh phật cũng có câu “Tâm có sáng thì Trí mới minh”, v.v...

Như chúng ta đã biết, để tạo nên một món ăn ngon, hấp dẫn thì nguyên liệu tươi ngon rất quan trọng và người đầu bếp biết cách chế biến, nấu nướng cũng không kém phần quan trọng. Trong đĩa rau xào, nguyên liệu chính là rau nhưng gia vị đi kèm (phụ) góp phần quan trọng tạo nên món ăn ngon, hấp dẫn và lạ miệng hay không? Có câu “đậu phụ là chính mà mì chính là phụ” phần nào đúng trong trường hợp này. Biết rằng, khẩu vị (quan điểm, nhìn nhận) của mỗi người về một món ăn ngon là không giống nhau. Người đầu bếp giỏi là người biết lựa chọn nguyên liệu tươi ngon, biết chế biến, nấu nướng và phối trộn đúng cách, đúng thời điểm, v.v ... để tạo nên một món ăn ngon, hấp dẫn theo đúng nghĩa của nó. Cũng như người nhạc trưởng biết và giỏi điều khiển các nhạc công để tạo nên một bản nhạc hay và người nghe biết cảm nhận sẽ tạo nên sự thành công của buổi hòa nhạc. Người thủ lĩnh rất cần các tố chất “cần”, “thực có” như vậy theo đúng nghĩa.

 Trong mỗi chúng ta, “ai” đã từng nhận thấy đủ năng lực đứng vào vị trí xứng đáng? Khổng tử từng nói “đừng lo mình không có chức vị, chỉ lo mình không đủ tài để nhận lấy chức vị” hay Albert Einstein nói “quyền lực luôn luôn thu hút những kẻ không có đạo đức” và đã có “ai” khi đứng vào vị trí quan trọng mà nhận thấy mình chưa đủ năng lực để đảm nhiệm nên xin rút? “Nếu chúng ta có 20 hộp sơn, chúng ta không tự nhiên trở thành họa sĩ” (3). Hy vọng nhân sự Trung ương khóa tới chọn được những người xứng đáng nhất, có đủ thực “tâm”, thực “tầm” và thực “tài” vào những vị trí chủ chốt của đất nước, “... chọn đúng cán bộ thực sự là con chim đầu đàn đưa đàn chim lạc bay cao bay xa, đó mới là chọn mặt gửi vàng” (4). Xin có đôi lời nhàm viết.


========================================================================
(1) http://vietnamnet.vn/vn/chinh-tri/278947/ai-se-giu-trong-trach.html
(2) http://nguyentandung.org/nguoi-lanh-dao-phai-biet-phat-co-doi-moi.html
(3) http://tuanvannguyen.blogspot.com.au/2014/11/ki-nang-trinh-bay-cach-soan-powerpoint.html
(4) http://nguyentandung.org/nhan-su-dai-hoi-12-va-long-dan.html

December 18, 2015

B
ài viết dưới đây (1) cho biết, 179 giáo sư thuộc 110 trường Đại học của Hàn Quốc vừa bị khởi tố về tội đạo văn. Đây có thể coi là một xì căng đan lớn trong cộng đồng nghiên cứu khoa học. Với chiêu thức “thay bìa in sách”, tức lấy cắp trắng trợn hoặc sửa chữa công trình của người khác làm của mình rồi xuất bản thành sách, lấy đó làm “thành tựu” để tạo cơ sở cho việc tiếp tục thăng tiến (1).

Có thể nói tính “liêm chính” của một bộ phận không nhỏ những người đang làm trong lĩnh vực nghiên cứu khoa học, đặc biệt tham gia công tác giảng dậy luôn đi ngược (tỷ lệ nghịch) với những danh xưng phù phiếm. Tính “trung thực và liêm chính” không tương xứng với các học vị, học hàm của các vị đang có. Sự “háo danh” muốn thăng tiến nhanh mà không hề muốn trải qua những gian truân, đôi khi biết nhưng muốn thành danh sớm mà làm khác đi những luân thường đạo lý vốn có nên những dây thần kinh “xấu hổ” cho những ô danh của các vị bị “mất”, “đứt” đi từ bao giờ. “Các vị hãy nhớ rằng trước khi dám bắt tay vào đào tạo một con người, bản thân mình phải tự làm người đã, phải tìm thấy ở mình tấm gương cần đề xuất”, “Con người chỉ có thể trở thành người là nhờ giáo dục” (2) ấy vậy mà các vị hàng ngày đứng gia giảng kiến thức, truyền đạt đạo lý làm người cho bao thế hệ mà không hề mảy may hổ thẹn với lương tri?

Mới đây (3) một vị giáo sư gây rối trên chuyến bay Thượng Hải – New York cho thấy, những ứng xử, cái tầm “lùn” không xứng với học vị, học hàm của vị này.  Phải chăng đây là mẫu “nhân cách” bấy lâu nay mà vị này gây dựng? Biết rằng các yếu tố môi trường sống xung quanh có ảnh hưởng không nhỏ tới sự hình thành và phát triển của nhân cách mỗi cá nhân. Thiết nghĩ, những ứng xử của vị này đi ngược với “nhân cách” tương xứng với học hàm, học vị theo đúng nghĩa của nó. Câu nói của Karl Marx “bản thân nhà giáo dục cũng cần phải được giáo dục” rất đúng và phù hợp trong trường hợp này. Đừng vì một chút “hư danh phù phiếm” mà sau này áy náy, hổ thẹn với lương tâm; để lại những “ô danh” cho thiên thu vạn đại chê cười.

Khi đọc cuốn sách “Thép đã tôi thế đấy” (4) có đoạn trích hay và có ý nghĩa, thấy phù hợp với ý câu chuyện muốn đề cập, xin được trích lại “cái quý nhất của con người ta là sự sống. Đời người chỉ sống có một lần. Phải sống sao cho khỏi xót xa, ân hận vì những năm tháng đã sống hoài, sống phí, cho khỏi hổ thẹn vì dĩ vãng ti tiện và hèn đớn của mình, để khi nhắm mắt xuôi tay có thể nói rằng: tất cả đời ta, tất cả sức ta, ta đã hiến dâng cho sự nghiệp cao đẹp nhất trên đời, sự nghiệp đấu tranh giải phóng loài người ...”   

====================================================================
(1) http://vietnamnet.vn/vn/giao-duc/279109/179-giao-su-ra-toa-vi-dao-van.html
(2) Lê Hồng Sâm, Trần Quốc Dương (bản dịch), E’mile hay là về giáo dục, Nxb Tri thức, 2010.
(3) http://vietnamnet.vn/vn/giao-duc/277907/giao-su-doi-ngoi-ghe-hang-nhat-tren-may-bay-bi-sa-thai.html

(4) Nicolai Ostrovski (bản dịch ), Thép đã tôi thế đấy, (quyển 1), Nxb Trẻ.

December 07, 2015

Sinh nhật bạn

Đâu còn ngày ấy bên nhau
Cụng nhau ly rượu cọng rau cơm cà
Sinh nhật bạn chẳng nhớ ra
Nằm không ngẫm lại lòng ta rối bời

Giờ đây mỗi người mỗi nơi
Cơm áo gạo tiền chẳng vơi nỗi lòng
Thôi thì chẳng ước chẳng mong
Chúc bạn hạnh phúc răng long bạc đầu


(ghi chú: sinh nhật bạn Ngô Đức Giáp 6/12/2015)

December 06, 2015

Gà. Đó là câu nói của người bạn, người em (tên L) dành cho tôi. Nghĩ đi nghĩ lại đúng mình “gà” thật, một con “gà” to hơn khi cậu ấy nói tôi đi “ra ngoài” như vậy mà dễ tin vào những chuyện mà hễ ai mới nghe qua cũng dễ nhận biết là bị “lừa gạt”. Chuyện là thế này, một hôm có cuộc điện thoại (số lạ) gọi đến, tôi bắt máy, đầu bên kia, chào anh Thắng (tôi), vâng. Tôi chưa kịp nói gì, em là Phúc, nhân viên của Cty Xổ số miền Bắc và muốn hợp tác làm ăn với anh. Không hiểu gì, tôi hỏi chắc anh nhầm số. Không, đầu dây bên kia nói. Anh Thắng có đánh “lô”, “đề” không. Tôi bảo có, trước kia em có tham gia chút cho vui thôi. Vâng, điều đó không quan trọng. Thế anh có biết những ai hay chơi lớn (đánh lớn) ở miền Bắc không. Tôi nói, em có hay tham gia và chơi lớn đâu nên không biết ai chơi lớn (chơi lớn theo anh đã đánh “lô” ít nhất 1.000 điểm). Trước đó anh có biết ai chơi từ vài trăm điểm trở lên không, tôi bảo em không chơi cách đây mấy năm rồi nên không biết giờ họ có chơi nữa không. Phúc nói tiếp, em đang tìm người làm ăn cùng. Chuyện là, Sếp em có thể mua được kết quả (biết được lô sẽ về con nào), cái quan trọng giờ là nhờ người ngoài đứng tên đánh và nhận thưởng (tiền vốn và tiền thưởng chuyển lại cho bên Phúc, sau khi đã trừ % cho người đứng tên). Phúc nói tiếp, nếu anh không tham gia chơi, anh có thể giới thiệu cho em những người mà anh biết, em sẽ chủ động liên hệ và bàn chuyện làm ăn, nếu người đó nhận lời tham gia và có kết quả, bên em sẽ cắt cho anh ít % gọi là cảm ơn anh. Để anh tin, mai anh gửi cho em số tài khoản, em gửi 500K gọi là cảm ơn anh đã giúp. Thực sự tôi cũng không tin lắm và không dám nhận lời cảm ơn đó.

Trước lời mời như vậy, tôi cũng nhận lời sẽ gửi số điện thoại của một người có tham gia chơi “lô” mà tôi biết. Sau khi liên lạc với người mà tôi cho số điện thoại, anh Phúc có gọi cho tôi nói là có liên hệ với a T (T là người mà tôi gửi số điện thoại cho Phúc). Anh T có nói là đang đi công tác trong Sài Gòn, khoảng 10 ngày nữa về sẽ liên lạc với anh sau. Phúc nói với tôi, anh Thắng có biết ai nữa không, gửi cho em xin số một vài người nữa. Tôi nói em không quen nhiều và cũng biết giờ họ có chơi nữa không. Sau đó Phúc nói ngày mai em sẽ xin sếp em một con (số lô sẽ về), anh Thắng tham gia chơi không, em gửi anh Thắng coi như có chút lộc nho nhỏ cảm ơn, anh Thắng chơi bao nhiều điểm, Phúc hỏi. Tôi bảo hiện giờ không tham gia chơi nữa, nên em không tham gia. Phúc nói tiếp, vấn đề này anh Thắng đêm nay cứ suy nghĩ và hai chúng tôi dừng cuộc nói chuyện tại đây. Lúc sau tôi có nhắn một tin nhắn cho Phúc, với nội dung “Em xin lỗi không tham gia được, anh tìm đối tác khác nhé”.

Sáng hôm sau khoảng 8h số điện thoại quen thuộc tối hôm qua gọi đến, tôi không nghe máy. Cuộc thứ hai gọi đến tôi cũng không nghe máy. Chiều đến khoảng 3h cũng số điện thoại trên gọi đến tôi cũng không nghe máy, khoảng 30p sau có một tin nhắn từ số điện thoại trên, với nội dung “96 lô mb”, tôi đoán là “96 lô miền Bắc”. Tôi không để tâm với tin nhắn và nội dung tin nhắn trên. Đến khoảng 5h, tôi cũng hơi tò mò với con số trên. Sau đó tôi gọi cho L như tôi có nhắc bên trên, tôi bảo có thích con “lô” không, tôi có một con. L hỏi con gì, có chắc không. Tôi nói “96” cũng không chắc lắm, có một người cho. Nếu có đánh, đánh vui thôi nhé. L bảo uh, tí nữa đánh 10 điểm (tức 230K, nếu được 800K). Tối đến tôi gọi điện hỏi, L bảo có về “hơi”, tức là không về (trượt). Thế là tôi kể câu chuyện trên, L bảo đúng là “gà”, thật buồn cười và đáng trách cho bản thân mình.

Mình đã không tin, không đánh mà lại còn gửi cho người khác. Giờ L mất toi 230K vì con số “96” mình cho. L không nói trách tôi, chỉ khuyên tôi thật lòng bỏ đi, không liên hệ với những người mời mọc như vậy nữa, rồi L dẫn chứng lý lẽ để nói tôi bị lừa và tôi nghe rất có lý, trong khi tôi không nghĩ được như vậy. L không trách gì trực tiếp mà trách tôi là “gà”, tôi nghĩ mình đúng vậy.

Qua câu chuyện trên, tôi không dám khuyên chi cả, mà chỉ tâm sự chút và coi như bài học cần trải nghiệm của bản thân. Xã hội bây giờ còn nhiều chiêu trò, nhiều thủ đoạn lừa đảo, lừa lọc tinh vi hơn gấp trăm ngàn lần mà chúng ta cần và luôn luôn đề cao cảnh giác. Nói đến trải nghiệm tôi có nhớ đến một câu tôi được đọc “Người sống nhiều nhất không phải người sống lâu năm nhất mà là người có nhiều trải  nghiệm phong phú nhất” (1). Nếu ai đó quan tâm có thể tìm hiểu và đọc (1) “không có trải nghiệm, tuổi trẻ không đáng một xu”, tôi nghĩ thực sự hữu ích cho tôi, cho bạn.



chủ đề

Ăn của rừng bài báo khoa học bản quyền bành trướng Bảo vệ cây là bảo vệ chính mình biến đổi khí hậu Biển Đông Biết sai vẫn cứ làm biểu đồ biểu đồ hộp biểu đồ sai số chuẩn Biểu đồ tương quan Biểu đồ với nhãn bon-sai boxplot buoc-dau-nghien-cuu-khoa-hoc but-ky-doi-toi Cái tài Cái tâm Cái tầm canh tác đất dốc Cây xanh đô thị Cha chung không ai khóc cha nào con nấy Chân thiện mỹ chân trong chân ngoài chạy chức chạy quyền Che chở Chết toàn tập chọn cách ta sống chữ tín chuyện giờ mới kể có vấn đề Cơm áo gạo tiền Con cháu các cụ con người biến thái Con ông cháu cha công nghệ 4.0 correlation matrix corrgram corrplot Cứ đi rồi sẽ tới cuộc cách mạng 4.0 Đam mê đàn gảy tai trâu danh dự danh xưng phù phiếm Đạo đức sống đào tạo sau đại học Đạo văn Đấu tranh sinh tồn day-do Đẹp trong tâm hồn Đi tắt đón đầu dở khóc dở cười đọc nghe nhìn và cảm nhận Dồn điền đổi thửa Động lực dựa vào nhau mà sống error bar plot GGalyy ggcorplot ggExtra ggiraph ggplot2 ggrepel ggthemes Giáng sinh Giáo dục giàu nghèo giục tốc bất đạt Góc quê gridExtra Hài lòng Hai mặt một lời hãy là chính mình hãy sống có trách nhiệm hơn hèn nhát Hiệu sau ứng bão hiệu ứng domino formosa Hiệu ứng sau bão Hòa cả làng học giả bằng thật hoc-lam-tho hoc-r-moi-ngay Ích kỷ KH&CN khả năng Khoán chi Không lối thoát Kiểm định thống kê kỹ năng mềm Kỷ niệm vùng miền Label lan rừng Lão Hạc thế kỷ 21 Liêm chính lính đánh thuê Lợi dụng lợi ích nhóm lừa trên gạt dưới lười suy nghĩ Lương thiện giả vờ Lương y Ma trận tương quan Mẹ Miền cát trắng miền đất hứa Mộc Châu món ăn địa phương Mùa gặt Mục đích sống Mường La Nghịch lý chất lượng - số lượng Nghiên cứu khoa học Ngồi chơi xơi nước Nhân cách nhu cầu Những cung đường tôi đã qua NN&PTNT phân cấp sinh trưởng phân tích hậu định phan-bien-xa-hoi plot3D psych Quán Nha R Rừng ngập mặn rước hổ về nhà rvg sach-hay SARS-CoV-2 sau-luy-tre-lang sciplot Số cây Số liệu trống không Sông Châu sống chết mặc ai sức ỳ sức ỳ bản thân suy thoái Tầm lùn tâm sự tâm sự buồn thảm họa formosa thảm họa môi trường tham nhũng Thân cô thế cô thắng cố ngựa Thăng trầm Thấy vậy mà không phải vậy Thế cây Thế cây cổ Thế cây thế người Thông điệp cuộc đời Thống kê mô tả Thông tư Thước đo lòng người Thủy điện Tiên trách kỷ hậu trách nhân Tình bạn cao đẹp Tình người Tố chất làm khoa học tội đếch gì mà phải ghét ai Tôi sợ giầu lắm track changes Trải nghiệm tre già măng mọc trở mặt Trung thực tư duy Tự sự Tư tưởng thụt lùi tuy duy nhiệm kỳ Ứng dụng R trong lâm nghiệp Văn hóa cảm ơn Văn hóa giao thông văn hóa ngầm Văn hóa xin lỗi Xấu khen đẹp chê Xỏ nhầm giầy xoay đầu đổi đít Ý tưởng
Powered by Blogger.

Disqus Shortname

Widget Recent Post No.

Widget Random Post No.

Widget Recent Comment No.

PageNavi Results No.

Labels Max-Results No.

Comments system

Contact Form

Name

Email *

Message *

bài đăng phổ biến

số lượt ghé qua trang blog

Bài đăng nổi bật

Thế cây thế người

T hế trong CÂY CẢNH thể hiện các chi tiết về CẤU TRÚC ở mọi phương diện, đa góc nhìn (trên dưới trái phải ngang dọc), trong đ...

Bài đăng phổ biến

bài xem nhiều nhất